Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi thành viên. Cha mẹ tôi đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi thích những chốn bình yên, thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ. Em thích những nơi đông đảo quần chúng, thích quán cafe Rock đầy khói thuốc lá đến mùi nồng hôi, nhạc mở to chan chát và lắc lư trong cuồng say điệu nhạc. Tôi và em, hai thế giới khác nhau, ấy mà lại gặp nhau, lại yêu nhau, chỉ bởi vì loài hoa hồng trắng.
Anh ơi , anh mua 100 bông hoa hồng cho em nhé !"
- Để làm gì chứ ? anh đặt ra nhìu câu hỏi ????"
Nhưng em muốn cắm hoa hồng quá." vì em thấy nó đẹp...vì..vì.......
-Thôi nào , anh sẽ mua hoa tặng em.Nhưng chỉ một bông thôi.
" Tại sao lại thế ? Em sẽ share nửa tiền hoa với anh , ok ?
-Tiền nong không phải vấn đề với anh , em biết mà.Nhưng anh chỉ muốn tặng em một bông thôi.
" Không được mà.100 bông là 100 bông chứ.Anh tặng em đi.Tặng em 100 bông hoa đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em."

Khi còn bé em đã từng ước nhiều, nhưng bây giờ chỉ còn trơ trọi lại một điều ước đó.